Lư Uyển Nghi nghe xong, chút hứng thú giục cưới cũng bay sạch sành sanh.
Cái tên khốn kiếp Trương Sơn Phủ này chết rồi mà vẫn không chịu để yên, bà đã tới tận Hoàng Diệp thành rồi, thế mà gã vẫn bám theo đòi giết bà.
Nhất thời, bà cảm thấy tên hoàng đế đương triều kia tám chín phần mười không phải là cốt nhục của mình, đứa con ruột năm đó chắc là đã chết rồi.
Cả đời bà chưa từng làm chuyện thương thiên hại lý, không đến mức sinh ra một thứ súc sinh như vậy.




